Chỉ thuộc về anh (Chương 17 Kết)

16:56, Thứ Năm, 30/09/2010 (GMT+7)

Nick choàng đôi tay quanh thân hình nàng và ôm ghì nàng vào vòm ngực mình. Nàng đâu biết điều này, nhưng anh không hề có ý định để nàng ra đi. Không phải bây giờ. Chẳng bao giờ cả.

Chương 17 (Kết)

Nick nằm ườn trên chiếc trường kỷ bọc da, một tay cầm điều khiển dò kênh trên cái ti vi màn hình rộng. Anh không buồn ngước nhìn lên.

“Trông chú như cứt vậy.”

Nick chuyển kênh và uống cạn ly. “Tâm trạng cũng như cứt, vậy tại sao anh không biến đi.”

Louie rảo bước qua chỗ ti vi và tắt đi. “Cả nhà đợi chú cả tối qua để dùng bữa tối Giáng sinh.” Nick đặt cái ly rỗng và bộ điều khiển trên một cái bàn góc. Cuối cùng anh nhìn Louie đứng phía bên kia phòng, viền quanh bởi một dải sáng mờ mờ, kiểu như bức anh Chúa Jesus mà mẹ anh treo trên tường phòng ăn. “Tôi không nhớ.”

“Rõ quá rồi. Có chuyện gì vậy?”

“Không phải chuyện của anh.” Đầu anh nhức buốt và anh muốn được yên thân. Có thể nếu anh tiếp tục uống chừng hai tháng, chất còn sẽ làm biến mất cái giọng nói cố hữu trong đầu đã khởi sự quấy rầy anh đâu đó lúc nửa đêm, gọi anh là một thằng đần và bảo anh đã phạm phải sai lầm lớn nhất trong cuộc đời.

“Lisa có nói chuyện với Delaney lúc sáng nay. Anh đoán rằng cô ấy đang rất rối trí. Chú có liên quan đến chuyện đó không?”

“Có.”

“À… chú đã làm gì vậy?”

Nick đứng dậy và cả căn phòng chao đảo lần trước khi dừng lại. “Lo việc của anh đi.” Anh đi qua Louie, nhưng anh trai của anh đã với tay túm lấy áo sơ mi của anh. Anh nhìn xuống những ngón tay Louie đang cuốn chặt lấy chiếc áo nỉ của anh, và anh không thể tin nổi. Hai người bọn họ đã không choảng nhau kể từ lần họ làm cửa sau nhà mẹ họ bật tung khỏi bản lề mười lăm năm về trước.

“Có cái quái gì không ổn với chú vậy?” Louie bắt đầu. “Trong gần suốt cuộc đời của chú, chú muốn một thứ. Một thôi. Delaney Shaw. Ngay khi vừa sắp có được điều mình muốn, chú lại làm gì đó khiến hó hỏng bét. Chú cố ý làm cô ấy tổn thương để cô ấy căm ghét chú. Cũng như mọi khi. Và đoán xem? Cô ấy đã ghét chú thật.”

“Sao anh phải quan tâm?” Nick ngước nhìn vào đôi mắt sau thẳm của anh trai. “Anh không thích cô ấy cơ mà.”

“Anh ưa cô nàng vừa phải, nhưng cảm giác của anh ra sao không quan trọng. Chú thì yêu cô ta.”

“Không ăn thua gì. Đến tháng Sáu cô ấy sẽ bỏ đi.”

“Cô ấy nói vậy à?”

“Phải.”

“Chú có yêu cầu cô ấy ở lại không? Chú có cố gắng giải quyết vấn đề cùng cô ấy không?”

“Nó cũng chẳng làm tình hình khác đi được.”

“Chú chưa biết chắc, và thay vì tìm hiểu, chú lại để người phụ nữ mình yêu trong cả cuộc đời bỏ đi. Chú bị làm sao vậy? Chú có phải là một thằng hèn không?”

“Mẹ kiếp anh, Louie.” Anh chỉ kịp thấy nắm đấm của Louie trước khi nó giáng vào mặt anh. Mắt Nick tóe sao và anh ngã một cú khá nặng, phía sau đầu nện xuống sàn gỗ. Trước mắt anh tối sầm và anh nghĩ có thể mình sẽ bỏ mạng. Không may những thanh đà nối hiện ra, và với tầm nhìn rõ ràng của mình, đầu anh như bị chẻ ra làm hai. Xương gò má của anh giàn giật, và não anh ê ẩm. Anh rên lên và thận trọng chạm vào mắt mình. “Anh là một cái của quý bé tí, Louie, và khi tôi tỉnh lại, tôi sẽ đá

Anh trai của anh tiến tới và đứng ngay phía trên anh. “Chú không thể thắng nổi bậc lão thành Baxter đâu, anh ta đã luyện thân hình suốt mười năm nay rồi.”

“Anh đánh nứt cả sọ tôi rồi.”

“Không đâu, đầu chú cứng lắm. Tuy nhiên, có thể làm nứt sàn nhà của chú.” Louie lôi ra một chùm chìa khóa trong túi quần. “Anh không biết lý do chú làm Delaney ghét chú, nhưng chú sẽ tỉnh táo lại và nhận ra mình đã phạm một sai lầm lớn. Anh hy vọng khi đó không quá muộn.” Anh nhăn trán và chỉ một ngón tay vào em trai. “Tắm đi, Nick. Người chú bốc toàn mùi rượu.”

Sau khi Louie đi, Nick nhấc người khỏi sàn nhà và trầy trật bước lên lầu đi ngủ. Anh ngủ tới sáng hôm sau và khi thức dậy cứ tưởng như vừa bị một cái xe tải khổng lồ cán qua. Anh đi tắm, nhưng không cảm thấy khá lên bao nhiêu. Phía sau đầu anh còn đau và một mắt bầm đen. Đó chưa phải là điều tệ nhất. Tệ hơn đó là khi biết rằng Louie nói đúng. Anh đã đẩy Delaney ra khỏi cuộc đời mình. Anh cứ tưởng anh cũng có thể đẩy nàng ra khỏi suy nghĩ của mình. Anh cứ tưởng anh sẽ dễ chịu hơn. Anh chưa từng cảm thấy suy sụp thế này.

Chú có phải là một thằng hèn không? Thay vì đấu tranh để giành lấy Delaney, anh lại rơi vào vũng lầy cũ. Thay vì đón lấy cơ hội, anh lại làm đau lòng nàng trước khi nàng có thể gây tổn thương cho anh. Thay vì chấp nhận mạo hiểm, anh đã tháo chạy. Thay vì giữ lấy nàng bằng cả hai tay, anh lại đẩy nàng ra xa.

Nàng nói rằng nàng yêu anh, và anh tự hỏi phải chăng mình đã hủy hoại mọi thứ. Có thể anh không xứng đáng với tình yêu của nàng, nhưng anh muốn có nó. Và nếu nàng không yêu anh nữa thì sao? Cái giọng nói rầy rà đó lại cật vấn. Anh đã khiến nàng yêu anh một lần. Anh có thể làm lại lần nữa.

Anh thay đồ và hướng ra cửa để đối mặt với lần mạo hiểm lớn nhất trong đời mình. Anh lái xe tới căn hộ của Delaney, nhưng nàng không ở nhà. Hôm đó là thứ Bảy, và tiệm thẩm mỹ của nàng cũng đóng cửa. Không phải một dấu hiệu tốt lành.

Anh lái xe đến nhà mẹ nàng, nhưng bà Gwen không thèm nói chuyện với anh. Anh nhòm vào nhà để xe xem thử Delaney có nấp ở đó vì không muốn gặp anh chăng. Chiếc Cadillac của Henry đậu bên trong. Chiếc Miata nhỏ vàng đã biến mất

Anh tìm nàng khắp thị trấn, và càng tìm anh càng mất dần hy vọng thấy được nàng. Anh muốn mang lại cho nàng hạnh phúc. Anh muốn xây cho nàng một căn nhà trên khoảng đất ở Angel Beach hay bất kỳ nơi nào nàng thích. Nếu nàng muốn sống tại Phoenix hay Seattle hoặc Chattanooga, Tennessee thì anh cũng không bận tâm, miễn là anh sống cùng nàng ở nơi ấy. Anh muốn giấc mơ thành hiện thực. Anh muốn có mọi thứ. Giờ thì tất cả những gì anh cần làm là tìm cho ra nàng.

Anh hỏi thăm Lisa, tuy nhiên cô cũng không biết được tin tức gì từ Delaney. Khi nàng không đến mở cửa hiệu làm tóc nàng vào sáng thứ Hai, Nick quyết định ghé qua chỗ Max Harrison.

“Ông có nghe tin gì từ Delaney chăng?” anh vừa hỏi vừa bước vào văn phòng viên luật sư.

Max nhìn anh một lượt rồi nghĩ một lúc trước khi trả lời “Cô ấy có điện thoại cho tôi hôm qua.”

“Cô ấy đang ở đâu?”

Một lần nữa ông ngẫm nghĩ. “Tôi nghĩ anh sẽ sớm hiểu ra. Cô ấy rời thị trấn rồi.” Câu nói của Max khiến ngực anh đau đớn. “Cứt thật.” Nick buông mình vào một chiếc ghế và dùng một tay xát lên hàm. “Cô ấy đi đâu vậy?”

“Cô ấy không nói.”

“Ý ông là sao, cô ấy không nói gì sao?” Anh buông thõng tay xuống đùi. “Ông nói là cô ấy có gọi mà.”

“Đúng là thế. Cô ấy gọi để báo cho tôi biết cô ấy rời thị trấn, và cô ấy đã vi phạm di chúc của Henry. Cô ấy cũng chẳng nói lý do hay nơi cô ấy sẽ đi. Tôi có hỏi nhưng cô ấy không tiết lộ. Tôi đoán là cô ấy nghĩ tôi sẽ cho bà Gwen biết trước khi cô ấy chuẩn bị tinh thần cho bà ấy rồi mới nói.” Max nghiêng đầu sang một bên. “Điều này có nghĩa là anh được hưởng những điều khoản quy định cho Delaney. Chúc mừng nhé, đến tháng Sáu, anh sẽ có toàn bộ.”

Nick lắc đầu và cười lớn không chút gì hóm hỉnh. Thiếu Delaney thì cũng như không. Anh chẳng có gì cả. Anh nhìn vào tay luật sư địa ốc của Henry và lên tiếng. “Delaney và tôi có mối liên hệ về mặt sinh lý trước nàng rời khỏi đây. Nói với Frank Stuart và cả hai ông cứ làm bất cứ việc gì cần thiết để chắc rằng nàng có được những điền sản tại Silver Creek và Angel Beach.

Max trông có vẻ chán ghét và mệt mỏi vì cả mớ hốn độn này. Nick hiểu cảm giác đó.

Hai tuần sau khi anh đến gặp Max, anh vẫn chưa nghe một tin tức nào. Anh ám chỉ Gwen và Max Harrison suốt, và anh gọi cho tiệm làm tóc ở Scottsdale nơi Delaney làm việc trước đây. Họ chẳng biết tin gì từ nàng kể từ khi nàng ra đi hồi tháng Sáu năm trước, Nick như phát cuồng. Anh không biết tiếp theo còn phải tìm nàng ở đâu. Anh đã chẳng ngờ được rằng lẽ ra anh nên tìm trong chính gia đình mình.

“Anh nghe nói Delaney Shaw đang làm việc dưới Boise đó.” Louie vừa nói vừa nhẩn nha nuốt món súp.

Mọi thứ trong người Nick lặng đi và anh nhìn lên anh trai mình. Anh cùng Loiue và Sophie đang ngồi tại bàn dùng bữa trưa trong phòng ăn của mẹ anh. “Anh nghe tin này ở đâu vậy?”

“Lisa. Cô ấy tiết lộ với anh là Delaney đang làm việc ở mỹ viện của Ali, anh họ cô Lisa.”

Nick chậm rãi hạ chiêc thìa xuống. “Anh biết tin đó bao lâu rồi?”

“Mới vài ngày.”

“Và anh không nói cho em hay?”

Louie nhún vai. “Anh không nghĩ chú muốn biết.”

Nick đứng lên . Anh không biết mình nên ôm chầm lấy anh trai hay cho ông anh mình một đấm vào ngay mặt. “Anh biết rằng em muốn biết tin mà.”

“Có thể anh nghĩ nên để chú bình tâm lại trước khi gặp cô ấy.”

“Tại sao Nick lại muốn gặp con nhỏ đó?” Benita gặng hỏi. “Việc tốt lành nhất nó từng làm được là rời khỏi thị trấn. Điều đúng đắn cuối cùng đã được thực hiện.”

“L được thực hiện nếu Henry nhận lấy trách nhiệm của ông ấy từ trước kia. Nhưng ông ấy đã chẳng ưa gì con cho đến khi quá muộn.”

“Nếu không phải vì con nhỏ đó và mẹ nó, ông ấy đã cố gắng chu cấp cho con từ nhiều năm trước rồi.”

“Và chắc ông ta sẽ rặn ra giống khỉ,” Sophie cất tiếng khi vươn tay lấy lọ muối tiêu, “nhưng cháu nghi ngờ vụ đó.”

Louie nhướng một bên chân mày trong lúc Nick phá lên cười.

“Sophia,” Benita há hốc mồm kinh ngạc. “Cháu nghe ở đâu được cái thứ ngôn ngữ ghê tởm này?”

Có hàng tỷ nơi để nghe, bắt đầu từ cha cho đến chú của cô bé và kết thúc với các chương trình truyền hình. Câu trả lời của Sophie làm Nick bất ngờ. “Delaney.”

“Thấy chưa!” Benita nhổm dậy và tiến về phía Nick, “Đứa con gái đó chả tốt lành gì đâu. Tránh xa nó ra đi.”

“Điều này sẽ hơi khó đây bởi vì con sắp chạy đến Boise tìm cô ấy. Con yêu cô ấy, và con sẽ cầu xin cô ấy kết hôn với con.”

Benita dừng lại và đưa tay lên vuốt cổ họng chừng như Nick đã làm cho bà nghẹt thở.

“Mẹ luôn bảo mẹ muốn con sống hạnh phúc. Delaney làm con hạnh phúc, và con không định sống thiếu cô ấy nữa. Con sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết để mang cô ấy trở lại với mình.” Anh ngưng một chút và nhìn thẳng vào vẻ mặt kinh ngạc của mẹ mình. “Nếu mẹ không thể vui giùm cho con thì cứ tránh xa ít nhất cho tới khi mẹ có thể giả vờ tỏ ra vui vẻ cũng được.”

***

Delaney ghét phải thừa nhận, và cũng chẳng bao giờ có ý định nói ra, nhưng nàng nhớ những lọn tóc cuốn tay. Quả thực, nàng nhớ Wannetta. Nhưng còn có điều gì đó sâu thẳm hơn nỗi nhớ một bà già tọc mạch. Nàng nhớ cuộc sống ở Truly. Nàng nhớ cảnh sống ở một nơi người ta biết đến mình, và nơi mà nàng biết hầu hết mọi ngườigom những chiếc cặp tóc trên dải đeo của chiếc quần yếm đang mặc và đặt chúng vào góc làm việc của mình. Hai bên chỗ làm việc của nàng đều bị kẹp giữa những nhà tạo mẫu khác đang cắt và chải bới tại mỹ viện cao cấp tọa lạc ngay khu trung tâm Boise. Mỹ viện Ali nằm trong một nhà kho được cải tạo lai, mọi thứ trong đấy đều mới mẻ và thời thượng. Trước đây nàng rất mê làm việc tại kiểu viện mẫu thế này, nhưng giờ thì khác rồi. Nó không thuộc về nàng.

Nàng vớ lấy chiếc chổi và quét tóc vụn của khách hàng cuối cùng. Trong suốt mười năm gần đây nàng sống ở những nơi mà nàng không có quá khứ, không lý lịch bản thân, không bạn bè đã cùng nàng trải qua nỗi đau thời trung học. Nàng sống ở bốn bang khác nhau, luôn tìm kiếm chút khuây khỏa, tìm một nơi hoàn hảo để bám trụ. Nàng đã nếm trải đủ cho cuộc đời mình, và thật hài hước đến chua chát khi nàng nhận ra nơi tuyệt vời nhất chính là nơi nàng đã rời bỏ. Nàng cảm thấy mình chẳng khác Dorothy trong Phù thủy xứ Oz, chỉ là nàng chẳng bao giờ có thể về nhà. Không phải lúc này.

Boise là một thành phố dễ thương và đầy mời gọi. Nhưng chốn này chẳng có một ông già Noel thích mặc đồ hay những cuộc tuần hành suốt mỗi dịp hồi hè. Nó không có nhịp sống và những rung động bồi hồi của một thị trấn nhỏ.

Nơi đây không có Nick.

Nàng đã quét xong tóc và gom thành một đống, rồi với lấy cái hốt rác. Không có Nick sống cùng thành phố lẽ ra có thể khiến nàng dễ chịu hơn. Nhưng không. Nàng yêu anh ta và nàng biết mình sẽ luôn yêu như thế. Nàng ước ao mình có thể sống tiếp và quên Nick Allegrezza đi, nhưng thậm chí nàng còn không thể tự buộc mình rời khỏi bang này. Nàng yêu anh, nhưng không thể sống gần anh. Ngay cả vì ba triệu đô cũng không. Quyết định dọn đi cũng chẳng đến nỗi quá khó khăn như vậy. Không có cách nào để nàng có thể sống sót qua những năm tháng tiếp theo mà nhìn Nick cặp với những cô gái khác. Cho dù vì tất cả tiền trên thế gian này cũng không.

Chiếc chuông trước cửa rung lên khi Delaney đổ tóc vụn vào giỏ rác. Nàng nghe những tiếng thở dồn dập của phụ nữ từ một ngăn làm việc khác và tiếng giẫm mạnh.

“Tôi giúp gì được không?”

“Cảm ơn,” một giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên. “Anh đã t được thứ mình cần rồi.”

Nàng quay lại và nhìn Nick đang đứng cách xa khoảng một sải tay. “Anh muốn gì đây?”

“Anh muốn nói chuyện với em.”

Anh đã cắt tóc ngắn. Một lọn tóc đen được uốn xoăn rơi xuống trán anh. Anh khiến tim nàng ngưng đập. “Tôi đang bận.”

“Cho anh năm phút thôi.”

“Tôi có sự lựa chọn chứ?” nàng hỏi, hết sức trông chờ anh sẽ trả lời “Không” để nàng có thể bảo anh ta cút ngay đi.

Anh dồn trọng lượng vào một chân và nhét cả hai tay vào túi trước quần jean, “Được mà.”

Câu trả lời của anh đẩy nàng vào cảnh khó xử và nàng hướng sang Ali, đang làm việc ở ngăn kế bên. “Năm phút nữa tôi sẽ quay lại,” nàng nói và bước về phía cánh cửa. Với Nick theo sát sau lưng, nàng bước vào trong sảnh và dừng lại cạnh chiếc điện thoại bàn. “Anh có năm phút đấy.” Nàng dựa lưng vào tường và khoanh tay quanh ngực.

“Sao em lại rời thị trấn một cách vội vã như thế?”

Nàng nhìn xuống đôi giày da lộn mới toanh của mình. Nàng mua nó để tự tạo cho mình cảm giác thoải mái hơn, nhưng cũng chẳng ích lợi gì. “Tôi cần phải thoát khỏi đó.”

“Tại sao chứ? Em đã thèm đống tiền tội tệ đó lắm cơ mà?”

“Hiển nhiên là vì tôi cần phải biến đi hơn là tôi muốn có tiền.”

“Anh đã nói với Max về chuyện chúng ta rồi. AngleBeach và Silver Creek giờ là của em.”

Nàng vòng tay ôm lấy mình chặt hơn, gắng sức giữ cho mình không rã rời. Nàng không thể tin họ đang đề cập đến một đống điền sản nhảm nhí mà nàng không thèm đếm xỉa. “Sao anh lại nói với ông ta

“Có vẻ không công bằng lắm khi anh thừa hưởng hết mọi thứ.”

“Đây là những gì anh định đến cho tôi hay đấy à?”

“Không. Anh đến để nói với em rằng anh biết mình đã làm tổn thương em và anh xin lỗi.”

Nàng nhắm mắt lại. “Tôi chả quan tâm,” nàng nói vậy vì nàng không muốn quan tâm. “Tôi đã thổ lộ với anh là tôi yêu anh, sau đó thì anh gọi Gail đến nhà anh để quan hệ.”

“Anh đã không gọi cô ta. Cô ả chỉ diễn thôi, và bọn anh không hề làm tình với nhau.”

“Tôi thấy hết những gì diễn ra lúc đó mà.”

“Chẳng có gì xảy ra hết. Chẳng có thứ gì có khả năng xảy ra. Em chỉ thấy những gì anh muốn em nhìn thấy, và nghĩ những gì anh muốn em phải nghĩ đến.”

Nàng nhướng mắt nhìn anh. “Vì sao?”

Anh hít một hơi dài. “Bởi vì anh yêu em.”

“Câu đó không hài hước lắm đâu.”

“Anh biết. Anh chưa bao giờ yêu một người phụ nữ nào, trừ em.”

Nàng không tin anh. Nàng không thể tin anh và mạo hiểm với con tim mình lần nữa. Nó đã đủ đau đớn khi anh bóp vụn. “Không, anh chỉ yêu thích việc làm rối trí tôi và khiến tôi điên lên. Anh không thật lòng yêu tôi. Anh làm gì biết Yêu là thế nào.”

“Có đây, anh nghĩ là anh biết.” Đôi hàng chân mày của anh hạ xuống, và anh tiến một bước đến gần nàng. “Anh đã yêu em suốt cuộc đời anh, Delaney à. Anh chẳng nhớ nổi một ngày nào mà anh không yêu em. Anh đã yêu em từ cái ngày mà anh gần như đã hất ngã em bằng một quả cầu tuyết. Anh yêu em khi anh cạy lốp chiếc xe đạp của em để có thể đi bộ cùng em. Anh yêu em khi anh trông thấy em giấu mặt sau cặp kính râm tại Value Rite, và anh yêu em cả khi em đang yêu thằng khốn Tommy Markham thảm bại kia. Anh chẳng đời nào quên nổi mùi h trên tóc em hay sự mịn màng trên làn da của em vào cái đêm anh đặt em xuống trên mui xe tại AngleBeach. Vậy thì đừng bảo anh rằng anh không yêu em. Đừng nói với anh…” Giọng anh run rẩy và anh chỉ tay vào nàng. “Đừng nói với anh điều đó.”

Ánh mắt của nàng nhòe đi và những ngón tay nàng bấu chặt vào bắp tay. Nàng không muốn tin anh, nhưng cũng cùng lúc đó, nàng muốn tin anh còn hơn muốn sống. Nàng muốn tự buông mình vào vòng tay anh chẳng kém gì nàng muốn đấm anh. “Đây đúng là kiểu đặc trưng của anh. Ngay lúc tôi tin chắc rằng anh là một tên đại ngốc, anh lại giở trò để khiến tôi nghĩ anh chẳng phải như vậy.” Một giọt lệ ứa ra trên hàng mi nàng và nàng gạt nó đi. “Nhưng anh đúng là một tên ngớ ngẩn, Nick ạ. Anh làm tim tôi tan nát, và giờ thì anh tưởng anh có thể đến đây rồi nói với tôi là anh yêu tôi và tin rằng tôi sẽ bỏ qua mọi… chuyện… ư?” Nàng chỉ kịp nói hết trước khi mất tự chủ và khóc nức nở.

Nick choàng đôi tay quanh thân hình nàng và ôm ghì nàng vào vòm ngực mình. Nàng đâu biết điều này, nhưng anh không hề có ý định để nàng ra đi. Không phải bây giờ. Chẳng bao giờ cả. “Anh biết. Anh biết anh từng là một thằng ngốc, và anh chẳng có lời giải thích nào ra hồn cả. Nhưng vuốt ve em, thương yêu em, và hay rằng em dự tính rời bỏ anh, đều khiến anh phát điên. Sau khi chúng ta ân ái đến lần thứ hai, anh bắt đầu tưởng là em quyết định chung sống với anh. Anh bắt đầu nghĩ về cảnh anh và em sẽ cùng thức dậy bên nhau mỗi sáng cho đến tận cuối đời mình. Thậm chí anh còn hình dung đến bầy trẻ và theo học vài lớp huấn luyện hô hấp khi em mang thai. Có thể là mua một trong số những chiếc xe tải nhẹ đó. Nhưng rồi Gwen về nhà, và em nói rằng em sẽ lại bỏ đi, và anh cho là mình lại tiếp tục mơ mộng viển vông rồi. Anh đã rất sợ em sẽ bỏ anh, và vì thế anh làm cho em rời khỏi anh sớm hơn thôi. Anh chỉ không nghĩ rằng em muốn đi hẳn khỏi thị trấn.” Vùi mặt vào trong nếp áo khoác da của anh, nàng sụt sịt nhưng chẳng nói một lời. Nàng không nói với anh là nàng yêu anh và lòng anh chết dần. “Làm ơn, nói gì đi em.”

“Một chiếc xe tải nhỏ? Em gây ấn tượng cho anh là em cần xe sao?”

Đó không đúng hệt như những gì anh trông chờ, những cũng chẳng phải là một tín hiệu xấu. Nàng còn chưa bảo anh biến đi cho khuất mắt. “Anh sẽ mua cho em tất cả những thứ em muốn nếu em nói với anh rằng em yêu anh.”

Nàng ngước nhìn anh. Đôi mắt nàng ướt đẫm và lớp trang điểm bắt đầu nhòe ra. “Anh không cần hối lộ em. Em yêu anh nhiều đến mức chẳng còn nghĩ được thứ gì khác ghét được anh dù đáng ra em nên làm thế,” nàng nói trong tiếng thở dài và những ngón tay trượt mái tóc ngắn của anh. “Sao lại cắt tóc vậy?”

“Có lần em bảo anh nên cắt ngắn đi.” Anh lau những giọt lệ của nàng. “Anh nghĩ việc này có thể giúp mang em về lại với anh.”

“Trông đẹp đấy.”

“Em mới đẹp.” Anh nhẹ nhàng hôn nàng, thưởng thức đôi bờ môi nàng. Lưỡi anh tìm đến bên trong miệng và chạm vào đầu lưỡi nàng với một sự mơn trớn dịu êm khiến nàng ngây ngất trong khi anh với lấy bàn tay trái của nàng và lồng vào ngón áp út chiếc nhẫn đính một viên kim cương ba carar.

Nàng lùi lại và nhìn xuống bàn tay mình. “Anh nên hỏi trước chứ.”

“Và chấp nhận khả năng bị em cự tuyệt ư? Điều đó đâu phải khó xảy ra.”

Delaney lắc đầu và lại hướng ánh nhìn đăm đắm vào anh. “Em sẽ không từ chối.”

Anh hít một hơi thật sâu. “Lấy anh nhé?”

“Vâng.” Nàng vươn tay quấn quanh cổ anh và hôn vào thành cổ. “Giờ thì đưa em về nhà nào.”

“Anh không biết em sống ở đâu.”

“Không. Ý em là Truly. Mang em về quê nhà.”

“Em chắc chứ?” anh hỏi, biết rằng mình không xứng với nàng hay niềm hạnh phúc đang ép chặt lấy lồng ngực nhưng dù sao thì vẫn cứ nắm lấy cơ hội đã. “Mình có thể sống ở bất cứ nơi nào em ưng ý. Anh có thể chuyển việc kinh doanh về Boise nếu em thích thế.”

“Em muốn về nhà. Cùng anh.”

Anh ngả người về phía sau, đủ xa để có thể nhìn vào mắt nàng. “Anh phải trao tặng em những gì xứng với điều em mang đến cho anh?”

yêu em thôi.’

“Cái đó thì dễ quá.”

Nàng lắc đầu. “Không dễ thế đâu. Anh đã trông thấy em ra sao vào buổi sáng rồi đấy.” Nàng xòe rộng bàn tay trái trên ngực anh và ngắm nghía ngón tay mình. “Em có thể tặng anh thứ gì đây? Em sở hữu một anh chàng điển trai trông rõ tuyệt khi thức dậy mỗi sáng , rồi em còn có một chiếc nhẫn vĩ đại nữa này. Anh thì có được gì nhỉ?”

“Anh có được thứ duy nhất mà anh hằng mong ước.” Anh ôm siết nàng và mỉm cười. “Anh có em, thỏ hoang.”

Tác giả: Rachel Gibson.

NXB Hội Nhà Văn - Giá bìa: 80.000 VNĐ