Thầy, cô cũng thông cảm

05:28, Chủ Nhật, 07/12/2014 (GMT+7)
 
Lớp học thời phổ thông của Thanh Tâm vẫn giữ nếp năm nào gần đến ngày 20-11 cũng kéo nhau đến nhà thầy giáo chủ nhiệm cũ chúc mừng thầy cô. Năm nay thầy cũng ngoài 80, còn cô (ngày ấy cũng là giáo viên ngoại ngữ của trường) cũng ngoài thất thập. May mắn sao thầy cô vẫn khỏe mạnh, tinh thần thư thái, ung dung tự tại nên đủ sức chiều đám học trò cũ.
 
Lần nào đến thăm thầy cô, các bạn của Thanh Tâm cũng đi chợ, mua đồ ăn, mang đến nhà thầy cô nấu nướng, liên hoan. Năm nay, mấy cô bạn bàn nhau đãi thầy cô một bữa... toàn rươi: Nào chả rươi, rươi xào, rươi nấu...
 
Cô, trò đang tíu tít trong bếp thì điện thoại của Thanh Tâm reo vang. Vội vàng lẻn ra ngoài hiên ngồi, Thanh Tâm nghe tâm sự của một người vợ trẻ. Hai vợ chồng cô mới có đứa con hơn một tuổi. Ngày trước hai người yêu nhau lắm, nhưng về nhà chồng, cô mới bị bất ngờ vì cách cư xử của cha mẹ chồng.
 
Hoàn cảnh của cô hơi đặc biệt, bố mẹ cô ly hôn, mẹ cô đi lấy chồng khác. Cô không có lỗi gì trong chuyện này cả, nhưng đây lại là một cái “phốt” trong con mắt cha mẹ chồng cô, và hễ có gì không hài lòng, họ lại lôi hoàn cảnh của cô ra mỉa mai, riếc móc. Chịu đựng bố mẹ đã đành, những lúc ấy, chồng cô lại im như thóc, không phản ứng gì. Càng ngày, cô càng bị ức chế, dồn nén sự ấm ức trong lòng mà không nói được với ai. Có lần cô bày tỏ sự bất bình với chồng thì anh gạt phắt đi: Ôi dào, chuyện vặt, thỉnh thoảng ông bà có nói chút xíu cũng làm sao đâu.
 

 

Khi vợ nói anh chồng vội gạt đi (AMH)
Khi vợ nói anh chồng vội gạt đi (AMH)
 
Rõ ràng là anh chồng đã không đánh giá hết tình trạng căng thẳng, nặng nề trong nhà, bản thân anh ta cũng ngại va chạm, sợ đối đầu với bố mẹ nên đã lảng tránh, xuê xoa. Cách cư xử như vậy chẳng khác nào nhìn thấy khối u mà chẳng thuốc thang hay xử lý bằng phẫu thuật, chỉ lấy khăn che nó lại và coi như nó không tồn tại trên đời. Cách ấy chắc chắn sẽ làm cho khối u ngày càng phát triển và đến một lúc nào đó nó sẽ thành ung nhọt, thậm chí có khi thành u ác tính hủy hoại cả cơ thể con người.
 
Nếu như anh chồng không dám đối diện với sự thật, nếu như không dám chịu đau (có thể lúc đầu góp ý với bố mẹ, anh sẽ phải chịu sự phản ứng gay gắt của họ), nếu anh không khẳng định được vị thế của người chồng, người con trai cầm trịch trong việc giữ gìn hạnh phúc, xây dựng gia đình phát triển, ấm êm thì sự đổ vỡ không còn là nguy cơ nữa.
 
Thanh Tâm đã phân tích tất cả những suy nghĩ trên với người vợ để chị trò chuyện với chồng, đặt vấn đề nghiêm túc với chồng rằng đã đến lúc phải “xử lý” khối u. Mặt khác, chính bản thân chị cũng phải thay đổi: Không thu mình lại, né tránh bố mẹ chồng nữa mà hãy mạnh dạn bày tỏ lòng yêu thương, kính trọng họ cũng như giãi bày nỗi khổ tâm của mình khi bị họ trách mắng những “tội lỗi” mà mình cũng chỉ là nạn nhân.
 
Chấm dứt cuộc tư vấn, Thanh Tâm chạy vào phòng ăn thì thấy một cảnh tượng rất... hoành tráng: Những đĩa chả rươi vàng ruộm, những đĩa rươi xào đủ màu sắc, những bát canh rươi nóng hổi, những đĩa rau sống, hành chẻ tươi xanh, những ly rượu đã rót sẵn... Mười mấy cánh tay giơ ly rượu lên, mọi người cùng hô to: Chúc mừng thầy cô nhân ngày 20-11, kính chúc thầy cô mãi mãi khỏe mạnh... Vui quá nên Thanh Tâm được thầy cô tha bổng cái tội để mọi người phải chờ...